Nhìn thấy dòng tin nhắn này, đồng tử Lý Thác co rụt lại, cả người gần như cứng đờ ngay tại chỗ.
Lúc chưa biết chuyện, dù có căng thẳng thì với bản lĩnh của một người chơi lão luyện, hắn cũng không đến mức quá hoảng loạn. Thế nhưng, một khi đã biết chắc mẩm Ma quỷ đang lơ lửng ngay trên đầu mình, một nỗi sợ hãi tột độ chợt ập đến, hệt như bị gắn một quả bom hẹn giờ trên người vậy.
Chẳng ai biết khi nào quả bom ấy sẽ phát nổ.
Nỗi sợ này thật khó mà diễn tả thành lời. Chẳng hiểu sao lúc này Lý Thác lại nhớ tới cảnh bị giáo viên gọi lên trả bài hồi nhỏ. Cảm giác nơm nớp lo sợ không biết người tiếp theo bị gọi tên có phải là mình hay không. Nhưng ngày đó, cùng lắm bị gọi trúng thì đứng phạt một tiết học là xong; còn bây giờ, chỉ cần sẩy chân một bước, thứ hắn đánh mất chính là cái mạng nhỏ này.




